Thứ Năm, tháng 2 18, 2016

Cái Gai Bắc Hàn



Hùng Tâm - Hồ Sơ Người-Việt Ngày 160217


Nằm trong bộ não của các cường quốc   

* Chỉ có bức tượng và vĩ đại! *


Bất chấp phản ứng của quốc tế, việc Bắc Hàn lặng lẽ rồi ồn ào tiến hành kế hoạch chế tạo võ khí hạch tâm cho thấy một mối nguy khác tại khu vực Đông Á.

Sau bài “Bắc Hàn Cộng Sản Muốn Gì?” trên cột báo tuần trước, kỳ này Hồ Sơ Người-Việt tìm hiểu tiếp về mối nguy xuất phát từ Bắc Hàn. Sự kiện đáng ghi nhớ là từ ba chục năm trước, trong khi Trung Cộng khởi sự cải cách kinh tế, chế độ Cộng sản Bắc Hàn đã kín đáo thực hiện kế hoạch này. Sau đấy, Bình Nhưỡng không còn che giấu chủ đích, bất kể tới việc bị các nước trừng phạt, phong tỏa tài chánh, cô lập, đe dọa quân sự và cả chiêu dụ viện trợ hay việc Nam Hàn kêu gọi hòa giải và hợp tác để cải cách kinh tế. Ngần ấy biện pháp cứng rắn hay ôn hòa, dọa hay dụ, đếu thất bại. Đầu năm nay, Bắc Hàn thử nghiệm võ khí hạch tâm lần thứ tư và vào ngày Tết Nguyên Đán còn phóng hỏa tiễn tầm xa để đưa một vệ tinh lên quỹ đạo.

Có khi thành công về kỹ thuật, có khi thất bại, Bắc Hàn vẫn kiên trì khẳng định ý chí trở thành một cường quốc quân sự có loại võ khí tuyệt đối. Vì sao?

Vì sự dung túng của Trung Cộng khi Bắc Kinh cũng thiết trí hỏa tiễn trên các đảo nhân tạo mà ngang nhiên họ chiếm đoạt của xứ khác tại vùng quần đảo Hòang Sa và Trường Sa? Hay vì Bắc Hàn thấy Hoa Kỳ đang hòa giải với hai chế độ hung đồ là Cuba và Iran nên cũng muốn tồn tại và được đối xử như vậy?


Bài Toán Bắc Hàn và Bài Toán Bắc Kinh


Từ bản chất, minh định bài toán Bắc Hàn cũng đã là một bài toán!

Phải chăng vì đấy là một hiện tượng đáng ngại của việc sản xuất và phổ biến võ khí tàn sát hàng loạt? Bắc Hàn không chỉ chế tạo bom hạch tâm mà còn cung cấp loại võ khí tàn sát cho chế độ hiếu sát tại Syria, cho tổ chức khủng bố Hamas và Hezbollah được Iran bảo trợ. Chính quyền Barack Obama xưa nay vẫn coi việc ngăn ngừa võ khí tàn sát là một ưu tiên chiến lược, vậy mà vẫn ngần ngại nâng mức trừng phạt Bắc Hàn, nay còn kết ước với Iran và đang muốn hợp tác với chế độ Bashar al Assad tại Syria để tìm giải pháp chống tổ chức khủng bố ISIL.

Phải chăng vì Nam Hàn bị Bắc Hàn đe dọa với các loại võ khí quy ước? Nếu có bom hạch tâm thì họ không ngần ngại gây chiến trên bán đảo Triều Tiên và làm đảo lộn an ninh trong khu vực Đông Bắc Á khiến Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Trung Cộng rồi Hoa Kỳ phải vào cuộc? Khi ấy, tại sao Bắc Kinh không thể hay không muốn can ngăn Bình Nhưỡng để khỏi gây thêm khó khăn cho Nam Hàn, là một nền kinh tế cần thiết cho thị trường Hoa lục?

Hay là vì Bắc Hàn đã vi phạm nhân quyền một cách quá lộ liễu và không còn sợ ai khi đã có loại võ khí tuyệt đối? Như một người điên bắt giữ con tin và đòi tự sát bên một kho đạn? Hay như một tay hung đồ đang chứng tỏ khả năng tấn công lãnh thổ Hoa Kỳ bằng hỏa tiễn tầm xa và từ nay sẽ có đầu đạn hạch tâm?

Như liệt kê ở trên gần ấy bài toán đều có lý do chính đáng và đáng ngại cho từng nước hay cho cả khu vực. Nhưng bài toán Bắc Hàn còn rắc rối hơn vậy. Dưới cái vẻ khật khùng điên cuồng, chế độ Cộng sản Bắc Hàn thật ra biết lạnh lùng tính toán và có khả năng tính toán cao.

Họ biết khai thác mâu thuẫn trong nội bộ từng quốc gia – trước nhất là Hoa Kỳ dưới sự lãnh đạo của Barack Obama - để chi phối đối sách của các nước trước mối đe dọa của họ. Nhờ vậy, dù có một quốc gia nghèo đói và nền kinh tế mạt rệp, ở giữa nhiều cường quốc quân sự và kinh tế, Bắc Hàn vẫn có thể tác yêu tác quái. Họ gây ly gián trong từng nước và giữa các nước với nhau, để bảo vệ một chế độ thuộc loại tồi tệ nhất. Các nước đó là Trung Cộng, Nam Hàn, Liên bang Nga, Hoa Kỳ, và cả tổ chức ồn ào mà bất lực là Liên hiệp quốc. Nghia là một phần bài toán Bắc Hàn nằm tại các quốc gia khác. Mỗi khi các nước này nói đến một giải pháp cứng rắn thì lại có người can ngăn, rằng nếu không khéo xử thì sẽ có chiến tranh lan rộng. Chưa thấy chiến tranh thì Bắc Hàn đã tiến lên vị trí bất khả xâm phạm.

Khi nhìn bài toán Bắc Hàn như vậy, chúng ta nên tưởng tượng ra… bài toán Bắc Kinh.

Nó không khác mà nguy kịch gấp bội! Chưa tưởng tượng ra thì hãy nhớ tuần qua, khi Tổng thống Obama tiếp đón nguyên thủ của 10 nước trong Hiệp hội ASEAN để thảo luận về hợp tác kinh tế và an ninh trước đà bành trướng của Trung Cộng tại vùng biển Đông Nam Á thì có tin là từ ngày ba Tháng Hai, Bắc Kinh đã thiết trí hỏa tiễn địa-không lọai Hồng Kỳ lớp 9, có tầm xa hơn 200 cây số, trên đảo nhân tạo họ chiếm đoạt của Việt Nam. Trong cuộc họp báo tại Rancho Mirage, Tổng thông Obama lờ hẳn chuyện này, như là không có…. Khi hung đồ nắm võ khí thì ai cũng cố nghĩ tới quyền lực mềm, hay giải pháp nhượng bộ.

Sau khi thấy ra kích thước và bản chất quá rắc rối của bài toán, chúng ta có thể lặng lẽ đóng lại và quên đi. Hoặc nghĩ tới một khảo hướng khác… Hồ Sơ Người-Việt nhìn vào một hướng tiếp cận tích cực hơn, dù hơi trái khoáy. 


Phân Giải Bài Toán


Trước loại vấn đề nan giải như vậy, ai cũng mơ ước một kịch bản lý tưởng và đơn giản mà không tưởng, theo hướng cương hoặc nhu. Các nước đã có gần hai chục năm đối phó với Bình Nhưỡng khi lãnh tụ Kim Chính Ân còn là học sinh. Từ song phương tới đa phương, từ hai phe tới sáu nước (Nam-Bắc Hàn, Nhật, Tầu, Nga, Mỹ) các nhà ngoại giao đã thương thuyết mà không xong. Một lý do giải thích là vì muốn tránh rủi ro đụng độ trước mắt, người ta cố đẩy lui vấn đề và tự khen là hiếu hòa, nhưng tích lũy nhiều rủi ro lớn hơn. Cho đến khi hết chỗ lùi thì chiến tranh bùng nổ.

Nay ta thử nhìn bài toán Bắc Hàn từ một giác độ khác. Từ cái đầu của các lãnh tụ côn đồ.

Chế độ cộng sản Bắc Hàn xuất hiện sau Thế chiến II nhờ Liên bang Xô viết và Trung Cộng với khẩu hiệu độc lập và tự chủ. Nó ra đời từ một vụ xâm lược trắng trợn của khối cộng sản là Chiến tranh Triều Tiên 1950-1953. Sau đấy, từ năm 1953 tới nay, nó tồn tại như một di căn khi hai quan thầy cộng sản kia là Nga Tầu đều biến chất; tiêu vong như Liên Xô rồi tái sinh thành Liên bang Nga; hoặc cải cách theo kinh tế thị trường mà vẫn duy trì phương pháp cộng sản và tinh thần Đại Hán là Trung Cộng thời nay.

Chế độ ấy tại Bình Nhưỡng tự thấy mình là quái thai có thể sẽ bị hủy diệt vì trước mặt là Nam Hàn giàu mạnh có dân chủ, một nguồn khích lệ cho dân Cao Ly. Đằng sau Nam Hàn có Hoa Kỳ với lực lượng quân sự vẫn hiện diện chính đáng – trong khuôn khổ Liên hiệp quốc – từ Hiệp định Ngưng bắn tại Bàn Môn Điếm vào năm 1953. Chung quanh là các cường quốc Nga Tầu nay đang bắt tay làm ăn với Nam Hàn, lâu lâu mới cho mình một chút cơm thừa canh cặn.

Chế độ Bắc Hàn sợ bị lật đổ, sẽ chịu chung số phận của Romania dưới thời Nicolas Ceaucescu, hay gần đây hơn, của Iraq dưới thời Saddam Hussein, Libya dưới thời Muamar Gadhafi. Nó nương tựa vào Bắc Kinh để gây rối mỗi khi Trung Cộng cần phô trương ảnh hướng. Nó muốn có một thỏa ước ngoại giao hợp thức hóa sự hiện hữu thay cho Hiệp định 1953, nhưng không tin vào sự kết ước ngoại giao ấy. Các cường quốc đã có thể ký kết nhiều hiệp định rồi xé nát, Hiệp định Paris 1973 cho Việt Nam Cộng Hòa là một thí dụ mà cả Nam và Bắc Hàn đều nhớ!

Vì vậy, ngoài tờ giấy không đáng tin thì phải có một quả bom đáng sợ.

Iran cũng tính như vậy nên đang được Chính quyền Obama o bế. Cha con Gadhafi thì tìm thế kết ước với các nước Tây phương từ năm 2003 mà sau đó vẫn bị bức tử vì dại dột từ bỏ kế hoạch chế tạo võ khí tàn sát. Saddam Hussein cũng thế. Đâm ra, chính sự lật lọng của Hoa Kỳ mới củng cố lý luận bi quan và tàn khốc của các chế độ hung đồ.

Tình đồng chí của Trung Cộng làm nốt phần vụ còn lại. Bắc Kinh luôn luôn chung thủy với bọn đồ tể họ nhào nặn lên. Họ có một hệ thống luân lý khác và khinh thường cái đạo lý ưa dời đổi của các nước dân chủ Tây phương. Tấm gương của Quốc vương Pahlavi xứ Iran hay Tổng thống Hosni Mubarak của Ai Cập đã chiếu tới Bình Nhưỡng. Và Bắc Kinh với Bắc Hàn hiểu nhau hơn cả, họ có sự thông cảm cùa phù thủy với âm binh.

Và cách Hoa Kỳ vuốt ve Cuba hay Hà Nội ngày nay càng củng cố lý luận quái đản ấy: phải chơi với Mỹ trên thế mạnh. Cứ chửi cha Hoa Kỳ thì dù độc tài hay tham nhũng vẫn được ôm hôn thắm thiết.

Nói về võ khí tàn sát thì Pakistan và Ấn Độ đều đạt thành tích ngoại giao là đã chế bom hạch tâm mà vẫn có quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ, chứ làm gì có chuyện đoạn giao?

Sau cùng, khi phân giải bài toán Bắc Hàn trong cái đầu của Bình Nhưỡng, người ta không quên trường hợp của ba quốc gia từng bị Hoa Kỳ kết án là “Trục Tội Ác”: Iraq, Iran và Bắc Hàn. Ngày nay, Iraq đã bị loạn to, Iran đang được Hoa Kỳ giải vây, còn Bắc Hàn thì vẫn đứng ngoài. Họ kết luận: ta không thể tiêu vong và lại còn được Mỹ o bế nếu có võ khí tuyệt đối trong tay!

____

Kết luận ở đây là gì?

Dựa trên đạo đức nửa mùa, Chánh sách đối ngoại của Hoa Kỳ thực tế khuyến khích các chế độ tà ma độc ác, cho tới khi lãnh tụ của họ được trải thảm đỏ mời vào Washinghton chụp hình. 

Trong khi Bắc Kinh lặng lẽ xây đảo nhân tạo và tủm tỉm cười về lẽ tất thắng của sự tà ma.

Khốn nỗi, chân lý quái quỷ ấy lại chưa thấm vào cuộc tranh cử Tổng thống tại Hoa Kỳ!





14 nhận xét:

  1. Bài "Cái gai Bắc Hàn" này tác giả Hùng Tâm viết hay và đầy hùng biện. Nhưng đọc đi, đọc lại, thì có vẻ ông ta có ý làm nhục Hoa Kỳ, và gãi cơn ngưá cho các chế độ độc tài cộng với một sự khích lệ hài hước.

    "Chửi cha HoaKỳ" - nhất là mấy ông tổng thống non dại - thì không khó lắm, vì được quyền ăn quyền nói quyền gói mang về giữa một nền dân chủ tự do ngôn luận. Nhưng không đưa ra được một sáng kiến nào để làm sao khắc phục được những cái sai cái dở cuà nó, góp phần kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn, thì độc giả cũng chỉ biết đọc và cười cười. Mong thầy Nghiã có một bài phân tích hoặc phản biện cùng với ngài Hùng Tâm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi nghĩ ngược. Là nên làm nhục Hoa Kỳ cho lãnh đạo của họ tỉnh giấc, ít ra là trước mối nguy của Trung Quốc cho quyền lợi lâu dài của Hoa Kỳ. Tháng trước, CISI đã có một phúh trình trong tinh thần cảnh báo ấy và phê phán Chính quyền Obama rất nặng. Sau trò hề của Obama tại Rancho Mirage tuần qua mà người ta chưa hiểu thì quả là đáng buồn... cười!

      Xóa
  2. thưa bác Nghĩa, cho cháu hỏi ngoài lề cái, trong tình hình hiện nay có khả năng dầu tăng trở lại hay k? và nếu tăng lại sẽ ảnh hưởng đến tình hình chung ra sao ạ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi không nghĩ giá dầu sẽ tăng trong nhiều năm tới. Tạm ước vừa qua giữa Liên bang Nga, Saudi, Iran và vài xứ Á Rập dầu hỏa không có kết quả là giảm cung để làm giá sẽ tăng. Trong khi ấy, số cầu cũng chưa tăng khi tình hình thế giới nói chung còn ảm đạm và có thể lại suy trầm nữa!

      Xóa
    2. nhân tiện bác Nghĩa cho cháu xin chút nhận xét về tình hình các ngân hàng trung ương chơi bạo, hạ ls xuống âm. k lẽ gửi tiền ngân hàng thì phải mất tiền sao? vấn đề là kt thiểu phát thì phải có biện pháp vĩ mô chứ cứ nhè ls ra mà giảm, giảm mà kt k khá thì lại giảm âm hơn nữa sao?

      Xóa
  3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  4. Bác Nghĩa có thể giới thiệu thêm đôi nét về tác giả Hùng Tâm được không ạ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái đó thì xin hỏi... Người Việt. Hay về Vũ Linh thì xỉn hỏi Việt Báo. Bản thân tôi thì coi thường Obama - "Tổng thống chống Mỹ" - và thương người Việt mắc bệnh Obamê, bọn càng có học lại càng ngu. Và tôi lạnh lùng nhìn mọi cường quốc như nhau, nên lo cho tương lai Việt Nam.

      Xóa
    2. tác gỉa Hùng Tâm ở đây chinh là bác Nguyễn Xuân Nghĩa chứ ai mà hỏi. Văn phong của hai người rất giống nhau. Tôi củng không ưa Obama, ngày nay nước Mỹ suy yếu, bạn bè trên thế giới chán ngán và thái độ cực đoan của dân Mỹ qua cuộc tranh cử hiện nay thì mới thấy Obama làm hại nước Mỹ như thế nào.

      Xóa
    3. Đúng là từ vài năm nay, tác giả Hùng Tâm có văn phong ngày càng giống NXN, trước đấy thì không! Rất hân hạnh.

      Xóa
  5. CS Bắc Hàn và Việt Nam giống như 2 vật kí sinh vào Trung Quốc.
    TQ hùng mạnh thì sẽ nuốt 2 nước này, mà suy yếu hay đại loạn thì sẽ gieo họa cho 2 nước. Nhưng trong cái họa lại có cơ hội cho VN mình thoát khỏi họ lâu dài. TQ càng hung hăng thì người Việt càng có cớ gây sức ép với lãnh đạo, lãnh đạo VN càng ít lựa chọn và những người có tâm huyết trong hàng ngũ lãnh đạo hay quân đội sẽ có tiếng nói hơn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lầm rồi bạn ơi,

      Bắc Hàn chỉ là cộng sinh với Bắc Kinh. Bắc Kinh phải tiếp tế cho BH giống như nuôi vệ sĩ.

      Còn sự lệ thuộc vào Bắc Kinh là sự lựa chọn của Hà Nội.

      Xóa
    2. Như mọi khi, Cụ Lý vẫn là người sáng nhất!

      Xóa
  6. Kinh thưa bác Nghĩa, một vị tổng thống Mỹ như Obama còn trúng 2 nhiệm kỳ, thì phải chăng Hoa Kỳ đang khủng hoảng trong việc lựa chọn tổng thống? hay là cách bầu chọn hiện tại không còn phù hợp ạ?

    Trả lờiXóa