Thứ Năm, tháng 8 04, 2016

Kinh Tế và Bầu Cử



Hùng Tâm - Người-Việt Ngày 160803
"Hồ Sơ Người-Việt"


Hillary Clinton Gặp May Nhờ Donald Trump

* Hoa hướng dương héo, trời ơi! *




Hồ Sơ Người-Việt thường trình bày các dữ kiện sâu xa về bối cảnh mà truyền thông của nền văn minh tức thời, mọi thứ đều “instant”, lại gạt một bên vì quá rắc rối, khiến nhiều khi chúng ta chẳng hiểu tại sao mà một biến cố nào đó xảy ra. Vì cuộc tranh cử tổng thống tại Hoa Kỳ có quá nhiều bất ngờ từ hơn 400 ngày trước và sẽ kết thúc trong 90 ngày nữa, mục này phá lệ mà nói về bầu cử. Cũng vì thời lượng có hạn và kinh tế là mối quan tâm ưu tiên của cử tri nên kỳ này chỉ nói về kinh tế hơn là xã hội hay an ninh, ngoại giao. Và tập trung vào hiện tượng Donald Trump ở phần kết luận.


Tám Năm Là Quá Đủ


Sau khi hai chính đảng lớn của Hoa Kỳ hoàn tất Đại hội, cục diện tổng tuyển cử đã rõ nét: dân Mỹ muốn thay đổi nên Cộng Hòa có lợi thế tự nhiên sau tám năm lãnh đạo của Dân Chủ tại Tòa Bạch Ốc. Nhưng khi ấy, ứng cử viên Dân Chủ ra tranh cử Tổng thống lâm vào thế kẹt.

Được Tổng thống Barack Obama hậu thuẫn và dùng phương tiện công cộng lẫn giờ giấc của lãnh đạo Hành Pháp đi tranh cử cho mình, Hillary Clinton phải đạt hai mục tiêu trái ngược: vừa bào vệ thành quả của Chính quyền Obama sau hai nhiệm kỳ, vừa thông báo một tương lai còn huy hoàng sáng lạn hơn.

Nếu quả thật là mọi sự đã quá tốt đẹp thì Hillary Clinton chỉ làm tiếp nhiệm kỳ ba cho Obama. Nhưng nếu nhấn mạnh đến những gì sẽ thực hiện sau này, bà phải gián tiếp phê phán di sản Obama. Từ đầu năm nay, một chính khách lão luyện đã tóm lược sự kiện ấy: “Hàng triệu, hàng triệu, hàng triệu, hàng triệu người Mỹ (bốn lần cả thảy!) nhìn vào hình ảnh tốt đẹp về Hoa Kỳ (do ông Obama vẽ ra) mà lại không thấy mình trong đó.”

Người phát biểu sự ai oán này chính là nguyên Tổng thống Bill Clinton, của đảng Dân Chủ!

Vì vậy, theo lẽ thường thì đảng Cộng Hòa tràn trề hy vọng, và với 25 năm đầy tỳ vết của một kẻ có nhiều tham vọng hơn lương thiện, Hillary coi như bơi ngược dòng. Huống hồ, khi đảng Dân Chủ họp Đại hội Toàn quốc để tấn phong Hillary sau cả chục bài diễn văn cổ võ, kể cả của Barack Obama, tình hình kinh tế có những chỉ dấu cho thấy tám năm Dân Chủ là quá đủ. 


Những Quầng Mây Đen


Thuộc về bối cảnh hơi chuyên môn mà mà đa số truyền thông bỏ qua vì coi là tin nhỏ hoặc vì theo sẵn khuynh hướng thiên tả là vài chuyện sau đây:

Tuần qua, cơ quan BankruptcyData.com chuyên kiểm tra hiện tượng phá sản cho biết số doanh nghiệp Mỹ phá sản đã tăng 9% từ Quý 1 sang Quý 2 (từ tam cá nguyệt đầu năm sang tam cá nguyệt thứ nhì), và tăng 23% trong sáu tháng đầu năm nay. Tính theo cùng kỳ so với năm 2015 thì tăng đến 25%. Hàng ngày, nhiều doanh nghiệp bị phá sản nhưng cũng có cơ sở mới được thành lập và đấy là đặc tính năng động của xã hội Hoa Kỳ. Tuy nhiên khi số doanh nghiệp sụp đổ lại tăng mạnh thì phản ứng dây chuyền sẽ tai hại. Khách nợ mà phá sản thì chủ nợ mất vốn và nhân công mất việc. Trên cùng là nhà nước mất thuế.

Nói về thuế, các doanh nghiệp mà trả thuế thì mới được coi là có thế giá và đáng được chủ nợ tín nhiệm khi cho vay. Nguồn thu về thuế khóa còn là bài toán cho ngân sách quốc gia. Nếu thuế thu bị hụt thì đấy là chỉ dấu sa sút kinh doanh, cuối chân trời là sa sút kinh tế. Tuần qua, Bộ Ngân Khố Hoa Kỳ cho biết bội chi của ngân sách liên bang tăng 27% so với cùng kỳ năm ngoái, cụ thể là thâm hụt ngân sách quốc gia đã vượt 400 tỷ Mỹ kim. Nguyên do của sự khiếm hụt đột ngột ấy là trong sáu tháng đầu năm, loại thuế doanh nghiệp bị giảm mất 11%.

Hàng ngày, người ta cứ theo dõi tin tức trên thị trường chứng khoán vì đấy là dữ kiện tổng hợp và phần nào tiên báo về tình hình kinh doanh. Vào mấy ngày đầu mỗi quý, tin tức ấy có giá trị đặc biệt vì các cơ sở cho biết doanh lợi của ba tháng trước. Tin tuần qua từ thị trường Wall Street là mức doanh lợi trong Quý 2 lại giảm thêm 3,7%: “lại giảm thêm” vì đã giảm từ trước. Đây là sáu quý liền mà lợi nhuận của doanh nhiệp Mỹ đã sụt, tức là liên tục trong 18 tháng. Theo giới phân tách tài chánh của thị trường Mỹ, kết quả kinh doanh của Quý 3 sẽ là -0,1%. Giảm nữa.

Giới kinh tế thường phân biệt hai hiện tượng sa sút là “suy trầm” (recession) và “suy thoái” (depression). Suy trầm là khi đà tăng trưởng kinh tế giảm trong hai quý liền, là điều ta chỉ biết sớm nhất là vào quý thứ ba, hay tháng thứ bảy, thứ tám. Suy thoái là tình trạng thê thảm mà mơ hồ hơn, là khi nạn suy trầm lan rộng qua nhiều khu vực sản xuất, và sản lượng không tăng dù chậm hơn mà còn giảm. Tổng thống Ronald Reagan thâm thúy giải thích hay hơn các kinh tế gia: “suy trầm là khi hàng xóm bị thất nghiệp, suy thoái là khi mình mất việc!” Sát sườn.

Tức là khi đảng Dân Chủ gióng trống mở cờ trong Đại hội thì nhiều vầng mây đen đã ló dạng - mà mấy ai để ý? Hôm Thứ Sáu 29, là một ngày sau khi Đại hội Dân Chủ kết thúc, Bộ Thương Mại Mỹ công bố thống kê về kinh tế, và đảng Dân Chủ cứ phớt lờ. Vì khó nói quá. 



Bảy Năm Bò Gầy


Sinh hoạt kinh tế thường có giai đoạn thăng/trầm lên xuống như theo chu kỳ nhưng ít ai đoán trước được một cách chính xác. Giới kinh tế mỉa mai khả năng tiên báo tầm bậy của họ: “đoán ra 10 lần suy trầm trong chín lần qua!” Nhiều người còn thấy ẩn dụ về bảy năm bò gầy trong Thánh Kinh là một mô tả về nạn suy trầm hay suy thoái….

Về kỹ thuật thống kê thì giới hữu trách phải khảo sát tình hình đã qua bằng nhiều số liệu chọn lọc sau khi thử nghiệm tính chất trung thực và tiêu biểu của từng loại dữ kiện. Khảo sát rồi, họ còn điều chỉnh khi có thêm dữ kiện để mô tả tình hình cho chính xác hơn.

Sau khi nhắc lại bối cảnh chuyên môn thì ta nói đến tình hình sản xuất kinh tế trong Quý 2 do Bộ Thương Mại vừa thông báo: Sản lượng kinh tế Mỹ chỉ tăng 1,2% mà thôi.

Cùng lúc, Bộ cũng điều chỉnh và hạ thấp số tăng trưởng của Quý 1 đã báo ba tháng trước: chỉ có 0,8%. Giới chính trị mà muốn lừa thì cũng dễ: Quý 1 tăng 0,8%, Quý 2 tăng 1,2%, tức là khá hơn. Thật ra, giới kinh tế dự báo mức tăng trưởng cho Quý 2 là 2,6%, nào ngờ chỉ có 1,2%, chưa được phân nửa. Cho nên, nếu quan tâm đến nền dân chủ và muốn đánh giá thành tích kinh tế của lãnh đạo, người ta cần nhìn sâu xa hơn một chút về kinh tế, dù có khô khan hay u ám.

Số liệu kinh tế của Bộ Thương Mại còn cho biết thêm nhiều sự thật: Từ năm 1949 là khi có thống kê về tăng trưởng cho từng quý. Hoa Kỳ bị 11 đợt suy trầm rồi lại thịnh đạt, theo hướng khi thăng khi trầm, nhưng chưa khi nào thời “thịnh đạt” lại èo uột như lần vừa qua.

Kinh tế Hoa Kỳ bị suy trầm từ Tháng 12 năm 2007 tới Tháng Bảy năm 2009, ở giữa là vụ khủng hoảng tài chánh vào Tháng Chín năm 2008. Sau đó là bẩy năm hồi phục yếu ớt và tăng trưởng tệ hại nhất trong các đợt thăng trầm kể từ 1949. Hồi phục yếu ớt vì một năm chỉ tăng có 2,1%. Lần trước, kinh tế cũng suy trầm từ Tháng Ba tới Tháng 11 năm 2001 và bị nhồi vào vụ khủng bố 9-11. Nhưng sau đó đã tăng trưởng được khoảng 2,5% cho tới 2007. Đấy là hai lần duy nhất mà sự hồi phục không đạt nổi mức trung bình của chín lần trước, là 3% một năm.

Hồ Sơ Người-Việt khỏi nói thêm về các giai đoạn tăng trưởng dài ngắn giữa hai đợt suy trầm, nhưng sau lượng thì xin nói về phẩm: nếu dân cao niên mà có trí nhớ thì họ hiểu ra sự thể hơn giới trẻ ngày nay.

Đó là sau nạn suy trầm 2007-2009, dưới hai nhiệm kỳ Obama là qua 28 quý, nếu Hoa Kỳ đạt được mức tăng trưởng trung bình của 10 lần trước, thì sản lượng kinh tế Mỹ ngày nay giàu hơn được hai ngàn hai trăm tỷ đô la. Nói cho sát sườn, thì mỗi hộ gia đình đã có thêm 17 ngàn bạc!

Một tổng thống không gây ra nạn suy trầm mà cũng chẳng tạo ra phép lạ kinh tế như các chính đảng cứ tuyên truyền. Lý do là thị trường quốc tế lẫn quốc hội, Quốc hội và Ngân hàng Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ mới có ảnh hưởng mạnh. Nhưng vì Obama lên sân khấu tự khen về thành tích không có thì người dân cần biết ra sự thật.

Sự thật ấy là trong 28 quý vàng son của Obama, nhiều người Mỹ lại nghèo hơn trước. Mức bần cùng (poverty rate) đã từ 14,3% dân số vào năm 2009 tăng lên 14,8%. Nói sát sườn thì có ba triệu mốt người trôi vào cùng khốn. Đấy là từ thống kê của Cục Dân Số Hoa Kỳ US Census Bureau do Bộ Thương Mại là chủ quản. Cũng từ US Census thì có 40% dân số thấy lợi tức tăng, nhưng 60% lại nghèo hơn trước. Nhóm ngũ phân 20% ở dưới cùng thì nghèo thêm 8,4%.

Còn theo Bộ Nông Nghiệp thì từ Tháng Bảy 2009 đến Tháng Tư (con số mới nhất), có thêm tám triệu bảy dân Mỹ phải nhận phiếu thực phẩm Food Stamps. Thống kê của Bộ Lao Động cho biết thêm là dù số thất nghiệp trong 28 quý vàng son này có bớt được bảy triệu thì số người chẳng khai thất nghiệp mà cũng nản chí khỏi tìm việc nữa đã lên tới 14 triệu. Họ bỏ cuộc chơi.

Thành phần mà Tổng thống Clinton gọi là “thấy không có mặt trong hình ảnh tốt đẹp do Obama vẽ ra” chẳng đọc thống kê hay Hồ Sơ Người-Việt thì cũng biết chuyện ấy. Họ biết sát sườn hơn các chính khách hay bình luận gia nông cạn. Trong số nông cạn này có ứng cử viên Donald Trump của đảng Cộng Hòa.

Suốt tuần qua, nhân vật này chẳng đề cập tới các nan đề thiết thực của cuộc sống người dân, cụ thể phê phán thành tích Obama hoặc chương trình của Hillary mà chỉ mạt sát bất cứ ai xúc phạm cái ngã của mình, kể cả đảng viên Cộng Hòa hay gia đình di dân có tinh thần ái quốc với con trai là một Đại úy đã hy sinh ngoài chiến trường. Từ đó, Donald Trump mở ra triển vọng thất cử mặc dù 64% dân Mỹ cho rằng Hillary là người chẳng đáng tin…

----

Kết luận ở đây là gì?

Cuộc tranh cử của Hillary Clinton là cuộc trưng cầu dân ý về Donald Trump. Hillary phải thất cử vì hai thành tích không hề có là kinh tế Obama hoặc đạo đức Hillary. Vì vậy, hy vọng thắng cử duy nhất là khai thác tật khật khùng của Trump. Quả nhiên ông Trump phô diễn thành tích tự sát chính trị.

Cộng Hòa đáng thất cử vì chẳng thấy ra sự bất thường của xã hội và của đảng. Hillary gặp may nhờ sự bất tài, từ trên chí dưới, của đảng Cộng Hòa.

Dân Mỹ càng kém may khi phải chọn Hillary hay Trump!

1 nhận xét:

  1. Rất dễ nhận thấy là truyền thông ra sức nói tốt về Clinton, giảm thiểu các rắc rối cho bà, nhưng ráo riết "chọt" cho Trump phát khùng, nói xấu ổng bất kỳ chi tiết nào có thể khai thác được. Đã vậy mà ổng lại "khờ, khùng, khủng" quá, mắc bẫy hoài. Nhưng không lo, dân Mỹ kỳ lắm, thấy việc bất bằng vậy thì đâm ra động lòng... thương, quay ra ủng hộ! Vui đáo để.

    Đảng Cộng Hoà phải cảm ơn Trump chứ còn gây rắc rối cái nỗi gì nưã. Có một "tên phản động" từ trên trời rớt xuống giúp "đảng ta" thắng cử lại không phải tốn kém gì cả, có tiếng thơm không vụ lợi trong tranh cử, không thích lắm sao? Poorshope thích Trump.

    Trả lờiXóa